話道

唐代 齊己
大道多大笑,寂寥何以論。霜楓翻落葉,水鳥啄閒門。 服藥還傷性,求珠亦損魂。無端鑿混沌,一死不還源。
dào duō xiào   liáo lùn shuāng fēng fān luò   shuǐ niǎo zhuó xián mén
yào hái shāng xìng   qiú zhū sǔn hún duān záo hùn dùn   huán yuán