侯元功问讲学之意

宋代 黄庭坚
金声而玉振,从本用圣学。 石师所未讲,赤子有先觉。 丝直则为弦,可射可以乐。 竹笋不成芦,白珪元抱璞。 匏瓜不能匏,其裔犹为瓟。 土俗颇暖姝,西笑长安乐。 革无五声材,终然应宫角。 木人得郢工,鼻端乃可斲。
jīn shēng ér zhèn   cóng běn yòng shèng xué  
shí shī suǒ wèi jiǎng   chì yǒu xiān jué  
zhí wèi xián   shè  
zhú sǔn chéng   bái guī yuán bào  
páo guā néng páo   yóu wèi  
nuǎn shū   西 xiào cháng ān  
shēng cái   zhōng rán yīng gōng jiǎo  
rén yǐng gōng   duān nǎi zhuó