侯元功問講學之意

宋代 黃庭堅
金聲而玉振,從本用聖學。 石師所未講,赤子有先覺。 絲直則為弦,可射可以樂。 竹筍不成蘆,白珪元抱璞。 匏瓜不能匏,其裔猶為瓟。 土俗頗暖姝,西笑長安樂。 革無五聲材,終然應宮角。 木人得郢工,鼻端乃可斲。
jīn shēng ér zhèn   cóng běn yòng shèng xué  
shí shī suǒ wèi jiǎng   chì yǒu xiān jué  
zhí wèi xián   shè  
zhú sǔn chéng   bái guī yuán bào  
páo guā néng páo   yóu wèi  
nuǎn shū   西 xiào cháng ān  
shēng cái   zhōng rán yīng gōng jiǎo  
rén yǐng gōng   duān nǎi zhuó