后五子篇 其一 南昌余曰德

明代 王世贞
德甫负耿介,往往排群好。楚咻非所顾,齐风乃同调。 续缗媚沈川,夜光为之耀。累柯刈宿楚,山骨露幽峭。 有向必当心,寻源乃深造。是时西曹彦,苦李在周道。 所以获自全,闽天舒清啸。
gěng jiè   wǎng wǎng pái qún hǎo chǔ xiū fēi suǒ   fēng nǎi tóng diào    
mín mèi shěn chuān   guāng wèi zhī yào 耀 lèi chǔ 宿 shān   yōu qiào    
yǒu xiàng dāng xīn   xún yuán nǎi shēn zào shì shí cáo 西 yàn   zài zhōu dào    
suǒ huò quán   mǐn tiān shū qīng xiào