侯机宜挽词三首 其二

宋代 许及之
岂以姻亲笃故情,最怜意气感平生。身居城市如专壑,家蓄图书得主名。 满拟归田谙笑语,何期中路隔幽明。有儿万事无堪恨,待勒铭诗作世程。
yīn qīn qíng   zuì lián gǎn píng shēng shēn chéng shì zhuān jiā   shū zhǔ míng    
mǎn guī tián ān xiào   zhōng yōu míng yǒu ér wàn shì kān hèn dài   míng shī zuò shì chéng