后窗崖中孤树为薪者斫去

近现代 卢青山
芙子立崖半,十年共朝夕。始见尚幼株,婀娜不及膝。 渐长生意成,数叶逢春碧。秋风飒遝来,糁玉纷叠积。 横躯将入窗,举手抚可及。我坐萧窗前,相对恒闵默。 中心交有语,岂待口舌力?浮世繁尘嚣,落落惘中臆; 知天特生子,以慰我岑寂。岁华翻循转,少年忽三十。 壮怀日益删,朋亲日以失。唯子契素心,百变愈莫逆。 将与子谐老,共作尘寰客;岂意中道分,一旦遭斧劈。 遗骸堕淤泥,青枝就朽灭。摧裂我肠肝,寸寸不可拾。 天既予我欢,何故更夺扼?岂天好播弄,戏我如簸箦? 转视苍苔间,遗根尚在石;或者阳春回,新枝重茁立。 从此日千回,为子浇泉液。
zi bàn   shí nián gòng zhāo shǐ jiàn shàng yòu zhū   ē nuó
jiàn cháng shēng chéng   shù féng chūn qiū fēng lái   sǎn fēn dié
héng jiāng chuāng   shǒu zuò xiāo chuāng qián   xiāng duì héng mǐn
zhōng xīn jiāo yǒu   dài kǒu shé   shì fán chén xiāo   luò luò wǎng zhōng  
zhī tiān shēng   wèi cén suì huá fān xún zhuǎn   shào nián sān shí
zhuàng huái 怀 shān   péng qīn shī wéi zi xīn   bǎi biàn
jiāng zi xié lǎo   gòng zuò chén huán   zhōng dào fēn   dàn zāo
hái duò   qīng zhī jiù xiǔ miè cuī liè cháng gān   cùn cùn shí
tiān huān   gèng duó è   tiān hǎo nòng    
zhuǎn shì cāng tái jiān   gēn shàng zài shí   huò zhě yáng chūn huí   xīn zhī zhòng zhuó
cóng qiān huí   wèi zi jiāo quán