红塔

宋代 张侃
出门看青山,天际晴云合。虬松植长涂,亭亭两红塔。 谁知百年后,竟坐市尘杂。老僧随世机,电眸阅伏腊。 流水洗不尽,就下污流纳。北窗稍幽虚,清风满眠榻。
chū mén kàn qīng shān   tiān qíng yún qiú sōng zhí cháng tíng   tíng liǎng hóng    
shéi zhī bǎi nián hòu   jìng zuò shì chén lǎo sēng suí shì diàn   móu yuè    
liú shuǐ jìn   jiù xià liú běi chuāng shāo yōu qīng   fēng mǎn mián