紅塔

宋代 張侃
出門看青山,天際晴雲合。虬松植長塗,亭亭兩紅塔。 誰知百年後,竟坐市塵雜。老僧隨世機,電眸閱伏臘。 流水洗不盡,就下污流納。北窗稍幽虛,清風滿眠榻。
chū mén kàn qīng shān   tiān qíng yún qiú sōng zhí cháng tíng   tíng liǎng hóng    
shéi zhī bǎi nián hòu   jìng zuò shì chén lǎo sēng suí shì diàn   móu yuè    
liú shuǐ jìn   jiù xià liú běi chuāng shāo yōu qīng   fēng mǎn mián 滿