红梅三首 其二

宋代 苏轼
雪里开花却是迟,何如独占上春时。也知造物含深意,故与施朱发妙姿。 细雨裛残千颗泪,轻寒瘦损一分肌。不应便杂妖桃杏,数点微酸已著枝。
xuě kāi huā què shì chí   zhàn shàng chūn shí zhī zào hán shēn   shī zhū miào 姿
cán qiān lèi   qīng hán shòu sǔn fēn yīng biàn 便 yāo táo xìng   shǔ diǎn wēi suān zhù zhī