红梅篇

宋代 梅尧臣
昨夜轻雷起风雨,芍药红牙竹栏土。 南庭梅花如杏花,东家残朱涂颊酺。 萼为裳衣蕊为组,枝为高居干为户。 蛱蝶未生蜂未来,赤身掩敛无金缕。 终然有子当助傅说羹,落亦不学飞燕皇后回风舞。 此意又笑麻姑与王母,勾引何人擗麟脯, 是非方朔谩汉武,只知此桃不知语。 树不著口数,而今言之已莫补, 放我浑丹凤皇羽。
zuó qīng léi fēng   sháo yào hóng zhú lán  
nán tíng méi huā xìng huā   dōng jiā cán zhū jiá  
è wèi cháng ruǐ wèi   zhī wèi gāo gàn wèi  
jiá dié wèi shēng fēng wèi lái   chì shēn yǎn liǎn jīn  
zhōng rán yǒu zi dāng zhù shuō gēng   luò xué fēi yàn huáng hòu huí fēng  
yòu xiào wáng   gōu yǐn rén lín  
shì fēi fāng shuò mán hàn   zhǐ zhī táo zhī  
shù zhù kǒu shù   ér jīn yán zhī  
fàng hún dān fèng huáng