红梅

宋代 白玉蟾
人赋红梅少,予诗为补遗。 霞融姑射面,酒耻寿阳肌。 太洁遭时妒。独醒为众疑。 漫随春色媚,自保岁寒姿。
rén hóng méi shǎo   shī wèi
xiá róng shè miàn   jiǔ chǐ shòu 寿 yáng
tài jié zāo shí xǐng wèi zhòng
màn suí chūn mèi   bǎo suì hán 姿