紅梅

宋代 白玉蟾
人賦紅梅少,予詩為補遺。 霞融姑射面,酒恥壽陽肌。 太潔遭時妒。獨醒為眾疑。 漫隨春色媚,自保歲寒姿。
rén hóng méi shǎo   shī wèi
xiá róng shè miàn   jiǔ chǐ shòu yáng
tài jié zāo shí xǐng wèi zhòng
màn suí chūn mèi   bǎo suì hán 姿