红楼四首 其二
衰世骚人半不存,人间毕竟有诗魂。吟风总被风批颊,立雪应教雪满门。
锦瑟华年从此去,红楼旧梦倩谁温。今生若问前生事,落魄江湖一雨村。
shuāi
衰
shì
世
sāo
骚
rén
人
bàn
半
bù
不
cún
存
,
rén
人
jiān
间
bì
毕
jìng
竟
yǒu
有
shī
诗
hún
魂
。
。
yín
吟
fēng
风
zǒng
总
bèi
被
fēng
风
pī
批
jiá
颊
,
lì
立
xuě
雪
yìng
应
jiào
教
xuě
雪
mǎn
满
mén
门
。
。
jǐn
锦
sè
瑟
huá
华
nián
年
cóng
从
cǐ
此
qù
去
,
hóng
红
lóu
楼
jiù
旧
mèng
梦
qiàn
倩
shuí
谁
wēn
温
。
。
jīn
今
shēng
生
ruò
若
wèn
问
qián
前
shēng
生
shì
事
,
luò
落
pò
魄
jiāng
江
hú
湖
yī
一
yǔ
雨
cūn
村
。
。