和子瞻焦山

宋代 苏辙
金山游遍入焦山,舟轻帆急须臾间。 涉江已远风浪阔,游人到此皆争还。 山头冉冉万竿竹,楼阁不见门长关。 金山共此一江水,只有胜绝无此闲。 野僧终日饱一饭,与世相视如髦蛮。 门无舟楫断还往,说法教化鼋鼍顽。 偶然客至话乡国,西望落日低铜镮。 岷峨正在日入处,想象积雪堆青鬟。 稻田一顷良自给,仕宦不返知谁扳。 久安禄廪农事发,强弓一弛无由弯。 行逢佳处辄叹息,想见茅屋藏榛菅。 我知此地便堪隐,稻苗旆旆鱼斑斑。
jīn shān yóu biàn jiāo shān   zhōu qīng fān jiān  
shè jiāng yuǎn fēng làng kuò   yóu rén dào jiē zhēng hái  
shān tóu rǎn rǎn wàn gān 竿 zhú   lóu jiàn mén cháng guān  
jīn shān gòng jiāng shuǐ   zhǐ yǒu shèng jué xián  
sēng zhōng bǎo fàn   shì xiàng shì máo mán  
mén zhōu duàn huán wǎng   shuō jiào huà yuán tuó wán  
ǒu rán zhì huà xiāng guó   西 wàng luò tóng huán  
mín é zhèng zài chù   xiǎng xiàng xuě duī qīng huán  
dào tián qǐng liáng   shì huàn fǎn zhī shuí bān  
jiǔ ān lǐn nóng shì   qiáng gōng chí yóu wān  
xíng féng jiā chǔ zhé tàn   xiǎng jiàn máo cáng zhēn jiān  
zhī biàn 便 kān yǐn   dào miáo pèi pèi bān bān