和子瞻焦山

宋代 蘇轍
金山游遍入焦山,舟輕帆急須臾間。 涉江已遠風浪闊,遊人到此皆爭還。 山頭冉冉萬竿竹,樓閣不見門長關。 金山共此一江水,只有勝絕無此閒。 野僧終日飽一飯,與世相視如髦蠻。 門無舟楫斷還往,說法教化黿鼉頑。 偶然客至話鄉國,西望落日低銅鐶。 岷峨正在日入處,想像積雪堆青鬟。 稻田一頃良自給,仕宦不返知誰扳。 久安祿廩農事發,強弓一弛無由彎。 行逢佳處輒嘆息,想見茅屋藏榛菅。 我知此地便堪隱,稻苗旆旆魚斑斑。
jīn shān yóu biàn jiāo shān   zhōu qīng fān jiān  
shè jiāng yuǎn fēng làng kuò   yóu rén dào jiē zhēng hái  
shān tóu rǎn rǎn wàn gān 竿 zhú   lóu jiàn mén cháng guān  
jīn shān gòng jiāng shuǐ   zhǐ yǒu shèng jué xián  
sēng zhōng bǎo fàn   shì xiàng shì máo mán  
mén zhōu duàn huán wǎng   shuō jiào huà yuán 黿 tuó wán  
ǒu rán zhì huà xiāng guó   西 wàng luò tóng huán  
mín é zhèng zài chù   xiǎng xiàng xuě duī qīng huán  
dào tián qǐng liáng   shì huàn fǎn zhī shuí bān  
jiǔ ān 祿 lǐn nóng shì   qiáng gōng chí yóu wān  
xíng féng jiā chǔ zhé tàn   xiǎng jiàn máo cáng zhēn jiān  
zhī biàn 便 kān yǐn   dào miáo pèi pèi bān bān