和子瞻煎茶

宋代 苏辙
年来病懒百不堪,未废饮食求芳甘。 煎茶旧法出西蜀,水声火候犹能谙。 相传煎茶只煎水,茶性仍存偏有味。 君不见闽中茶品天下高,倾身事茶不知劳,又不见北方俚人茗饮无不有,盐酪椒姜夸满口。 我今倦游思故乡,不学南方与北方。 铜铛得火蚯蚓叫,匙脚旋转秋萤光。 何时茅檐归去炙背读文字,遣儿折取枯竹女煎汤。
nián lái bìng lǎn bǎi kān   wèi fèi yǐn shí qiú fāng gān  
jiān chá jiù chū 西 shǔ   shuǐ shēng huǒ hòu yóu néng ān  
xiāng chuán jiān chá zhǐ jiān shuǐ   chá xìng réng cún piān yǒu wèi  
jūn jiàn mǐn zhōng chá pǐn tiān xià gāo   qīng shēn shì chá zhī láo   yòu jiàn běi fāng rén míng yǐn yǒu   yán lào jiāo jiāng kuā mǎn kǒu  
jīn juàn yóu xiāng   xué nán fāng běi fāng  
tóng dāng huǒ qiū yǐn jiào   shi jiǎo xuán zhuǎn qiū yíng guāng  
shí máo yán guī zhì bèi wén   qiǎn ér zhé zhú jiān tāng