和子由记园中草木十一首 其二
荒园无数亩,草木动成林。春阳一以敷,妍丑各自矜。
蒲萄虽满架,囷倒不能任。可怜病石榴,花如破红襟。
葵花虽粲粲,蒂浅不胜簪。丛蓼晚可喜,轻红随秋深。
物生感时节,此理等废兴。飘零不自由,盛亦非汝能。
huāng
荒
yuán
园
wú
无
shù
数
mǔ
亩
,
cǎo
草
mù
木
dòng
动
chéng
成
lín
林
chūn
。
yáng
春
yī
阳
yǐ
一
fū
以
yán
敷
,
chǒu
妍
gè
丑
zì
各
jīn
自
矜
。
pú
蒲
táo
萄
suī
虽
mǎn
满
jià
架
,
qūn
囷
dào
倒
bù
不
néng
能
rèn
任
kě
。
lián
可
bìng
怜
shí
病
liú
石
huā
榴
,
rú
花
pò
如
hóng
破
jīn
红
襟
。
kuí
葵
huā
花
suī
虽
càn
粲
càn
粲
,
dì
蒂
qiǎn
浅
bù
不
shèng
胜
zān
簪
cóng
。
liǎo
丛
wǎn
蓼
kě
晚
xǐ
可
qīng
喜
,
hóng
轻
suí
红
qiū
随
shēn
秋
深
。
wù
物
shēng
生
gǎn
感
shí
时
jié
节
,
cǐ
此
lǐ
理
děng
等
fèi
废
xīng
兴
piāo
。
líng
飘
bù
零
zì
不
yóu
自
shèng
由
,
yì
盛
fēi
亦
rǔ
非
néng
汝
能
。