和子由记园中草木十一首

宋代 苏轼
芎穷生蜀道,白芷来江南。 漂流到关辅,犹不失芳甘。 濯濯翠茎满,愔愔清露涵。 及其未花实,可以资筐蓝。 秋节忽已老,苦寒非所堪。 斸根取其实,对此微物惭。
qiōng qióng shēng shǔ dào   bái zhǐ lái jiāng nán
piāo liú dào guān   yóu shī fāng gān
zhuó zhuó cuì jīng mǎn   yīn yīn qīng hán
wèi huā shí   kuāng lán
qiū jié lǎo   hán fēi suǒ kān
zhǔ gēn shí   duì wēi cán