和诸友春雪

宋代 胡寅
蛰虫恰好雷声发,更听阳春歌白雪。 仙葩乱坠絮缤纷,奇韵相高山嶮绝。 笔尖不为风力退,酒面肯作冰澌冽。 千林万木绚华滋,玉李银桃几时结。 不将瑶草充大药,独爱浮筠凛高节。 天公悯世缁尘土,故使万秽蒙一洁。 涵濡之力启丰登,后稷资为天下烈。 手寒固已懒抟玩,齿病那敢夸嚼齿。 清欢怅然怀旧赏,白战漫尔踵前哲。 却欣淑气扫余寒,杲日当天不劳揭。
zhé chóng qià hǎo léi shēng   gèng tīng yáng chūn bái xuě
xiān luàn zhuì bīn fēn   yùn xiāng gāo shān xiǎn jué
jiān wéi fēng tuì 退   jiǔ miàn kěn zuò bīng liè
qiān lín wàn xuàn huá   yín táo shí jié
jiāng yáo cǎo chōng yào   ài yún lǐn gāo jié
tiān gōng mǐn shì chén   shǐ 使 wàn huì méng jié
hán zhī fēng dēng   hòu wèi tiān xià liè
shǒu hán lǎn tuán wán   chǐ 齿 bìng gǎn kuā jué chǐ 齿
qīng huān chàng rán huái 怀 jiù shǎng   bái zhàn màn ěr zhǒng qián zhé
què xīn shū sǎo hán   gǎo dàng tiān láo jiē