和諸友春雪

宋代 胡寅
蟄蟲恰好雷聲發,更聽陽春歌白雪。 仙葩亂墜絮繽紛,奇韻相高山嶮絕。 筆尖不為風力退,酒面肯作冰澌冽。 千林萬木絢華滋,玉李銀桃幾時結。 不將瑤草充大藥,獨愛浮筠凜高節。 天公憫世緇塵土,故使萬穢蒙一潔。 涵濡之力啟豐登,后稷資為天下烈。 手寒固已懶摶玩,齒病那敢夸嚼齒。 清歡悵然懷舊賞,白戰漫爾踵前哲。 卻欣淑氣掃余寒,杲日當天不勞揭。
zhé chóng qià hǎo léi shēng   gèng tīng yáng chūn bái xuě
xiān luàn zhuì bīn fēn   yùn xiāng gāo shān xiǎn jué
jiān wéi fēng tuì 退   jiǔ miàn kěn zuò bīng liè
qiān lín wàn xuàn huá   yín táo shí jié
jiāng yáo cǎo chōng yào   ài yún lǐn gāo jié
tiān gōng mǐn shì chén   shǐ 使 wàn huì méng jié
hán zhī fēng dēng   hòu wèi tiān xià liè
shǒu hán lǎn tuán wán   chǐ bìng gǎn kuā jué chǐ
qīng huān chàng rán huái jiù shǎng   bái zhàn màn ěr zhǒng qián zhé
què xīn shū sǎo hán   gǎo dàng tiān láo jiē