和周赞善闻子规

唐代 张籍
秦城啼楚鸟,远思更纷纷。况是街西夜,偏当雨里闻。 应投最高树,似隔数重云。此处谁能听,遥知独有君。
qín chéng chǔ niǎo   yuǎn gèng fēn fēn kuàng shì jiē 西   piān dāng wén
yīng tóu zuì gāo shù   shì shù zhòng yún chù shuí néng tīng   yáo zhī yǒu jūn