和周秀实田家行

宋代 王庭珪
旱田气逢六月尾,天公为叱群龙起。 连宵作雨知丰年,老妻饱饭儿童喜。 向来辛苦躬锄荒,剜肌不补眼下疮。 先输官仓足兵食,馀粟尚可瓶中藏。 边头将军耀威武,捷书夜报擒龙虎。 便令壮士挽天河,不使腥膻污后土。 咸池洗日当青天,汉家自有中兴年。 大臣鼻息如雷吼,玉帐无忧方熟眠!
hàn tián féng liù yuè wěi   tiān gōng wèi chì qún lóng  
lián xiāo zuò zhī fēng nián   lǎo bǎo fàn ér tóng  
xiàng lái xīn gōng chú huāng   wān yǎn xià chuāng  
xiān shū guān cāng bīng shí   shàng píng zhōng cáng  
biān tóu jiāng jūn yào 耀 wēi   jié shū bào qín lóng  
biàn 便 lìng zhuàng shì wǎn tiān   shǐ 使 xīng shān hòu  
xián chí dāng qīng tiān   hàn jiā yǒu zhōng xīng nián  
chén léi hǒu   zhàng yōu fāng shú mián