和仲蔚元日诗

明代 王世贞
衡门启初旦,冉冉岁行益。节序人自欢,焉为同余寂。 块然守一室,惆怅将至夕。天地虽更始,人生无终极。 念欲昉乐端,忧怀纷如积。来者日以新,谁能返畴昔。 余生愉在野,披睹中有获。托素毫翰林,千秋垂金石。 逢掖足禦寒,岂必尽狐白。兴言实起予,偕子臞山泽。
héng mén chū dàn   rǎn rǎn suì xíng jié rén huān yān   wèi tóng    
kuài rán shǒu shì   chóu chàng jiāng zhì tiān suī gēng shǐ rén   shēng zhōng    
niàn fǎng duān   yōu huái 怀 fēn lái zhě xīn shuí   néng fǎn chóu    
shēng zài   zhōng yǒu huò tuō háo hàn lín qiān   qiū chuí jīn shí    
féng hán   jǐn bái xīng yán shí xié   zi shān