和之美二贫诗

宋代 司马光
君子尚仁义,宝用为身资。 其人苟不贤,富饶亦胡为。 所以回宪徒,不厌糠与藜。 当时万金产,令名传有谁。 之美初解褐,为吏长河湄。 月得数斗禄,仅足供饘糜。 谓言家无宝,不必修落篱。 囊衣不自暖,乃为偷意窥。 穿墉入其室,探取无织遗。 从事借之带,同列乞共衣。 日高服示具,不敢逾门畿。 萧条四壁寒,独立空自嗤。 援毫引幅纸,书作二盆诗。 上言运命邅,温饫无时期。 下嗟职事劳,旧学日以隳。 乃知贤者心,不独忧寒饥, 壈坎虽益多,志业终无衰。 我实甚贫者,视君犹白圭。 行年三十余,碌碌无他奇。 庇身太学官,旦夕唯盐虀。 读君二贫作,我事借君词。 君诚士林秀,不免青衫卑。 满腹岂无才,抱蓄未有施。 不用固为小,用之活烝黎。 如君有此富,岂必藏珠玑。 财贫非道贫,已矣何嗟咨。
jūn zi shàng rén   bǎo yòng wéi shēn  
rén gǒu xián   ráo wéi  
suǒ huí xiàn   yàn kāng  
dāng shí wàn jīn chǎn   lìng míng chuán yǒu shuí  
zhī měi chū jiě   wèi cháng méi  
yuè shù dòu   jǐn gōng zhān  
wèi yán jiā bǎo   xiū luò  
náng nuǎn   nǎi wèi tōu kuī  
chuān 穿 yōng shì   tàn zhī  
cóng shì jiè zhī dài   tóng liè gòng  
gāo shì   gǎn mén  
xiāo tiáo hán   kōng chī  
yuán háo yǐn zhǐ   shū zuò èr pén shī  
shàng yán yùn mìng zhān   wēn shí  
xià jiē zhí shì láo   jiù xué huī  
nǎi zhī xián zhě xīn   yōu hán  
lǎn kǎn suī duō   zhì zhōng shuāi  
shí shén pín zhě   shì jūn yóu bái guī  
xíng nián sān shí    
shēn tài xué guān   dàn wéi yán  
jūn èr pín zuò   shì jiè jūn  
jūn chéng shì lín xiù   miǎn qīng shān bēi  
mǎn cái   bào wèi yǒu shī  
yòng wèi xiǎo   yòng zhī huó zhēng  
jūn yǒu   cáng zhū  
cái pín fēi dào pín   jiē