和志宏见示亭字韵

宋代 李纲
今日苦不乐,驾言适林坰。散策寻远寺,披襟坐虚亭。 云木上窈窕,涧泉泄清泠。千山自岑寂,一目皆葱青。 嗟我得数子,不复叹飘零。扫虑味禅悦,茹蔬谢荤腥。 时为亭上游,散发缓我形。騄骥行振足,倦鸟思归翎。 何当返梁溪,教子名添丁。林泉益自得,华发从星星。
jīn   jià yán shì lín jiōng sàn xún yuǎn   jīn zuò tíng    
yún shàng yǎo tiǎo   jiàn quán xiè qīng líng qiān shān cén   jiē cōng qīng    
jiē shù zi   tàn piāo líng sǎo wèi chán yuè   shū xiè hūn xīng    
shí wéi tíng shàng yóu   sàn huǎn xíng xíng zhèn juàn   niǎo guī líng    
dāng fǎn liáng   jiào míng tiān dīng lín quán huá   cóng xīng xing