和赵彦德旅怀。是夕,渠诵诗鼓琴

宋代 杨万里
客间眼暗可逢人,公子诗琴却有神。 频掉乌纱知得句,快挥绿绮更留尘。 飘零不问今何夕,邂逅相欢意便亲。 作许生涯浑不恶,只愁我辈转须贫。
jiān yǎn àn féng rén   gōng shī qín què yǒu shén  
pín diào shā zhī de   kuài huī 绿 gèng liú chén  
piāo líng wèn jīn   xiè hòu xiāng huān biàn 便 qīn  
zuò shēng hún è   zhǐ chóu bèi zhuǎn pín