和赵使君喜雨

宋代 阳枋
举头日日云如血,遍走群祠腰漫折。 恻隐存君一念间,造物於人岂终绝。 天眼豁随公道开,宵人谥此何有哉。 烦歊陡逐苛条去,甘泽端德意来。 公心与天同一宇,那是经生分别处。 佳句催成头上云,仁言散作空中雨。 开轩对雨卜香秔,铃阁无风还自凉。 新诗写出天人际,赓歌细与问苍苍。
tóu yún xuè   biàn zǒu qún yāo màn zhé  
yǐn cún jūn niàn jiān   zào rén zhōng jué  
tiān yǎn huō suí gōng dào kāi   xiāo rén shì yǒu zāi  
fán xiāo dǒu zhú tiáo   gān duān lái  
gōng xīn tiān tóng   shi jīng shēng fēn bié chù  
jiā cuī chéng tóu shàng yún   rén yán sàn zuò kōng zhōng  
kāi xuān duì bo xiāng jīng   líng fēng hái liáng  
xīn shī xiě chū tiān rén   gēng wèn cāng cāng