和赵静乐梅韵

宋代 郑清之
司寒驾天骋轨力,冻合冰蚕不成织。 皮肤皲瘃雪满衣,真人恬漠与道息。 一花挺出万木僵,其友松筠乃能识。 清香远到惟德馨,素质自持无异色。 春工着意嫔众卉,用物精多老苍石。 耄红飞尽蜜房深,佳处暗为蜂翅得。 谁知竹外一枝好,千载垂芳在诗墨。
hán jià tiān chěng guǐ   dòng bīng cán chéng zhī  
jūn zhú xuě mǎn   zhēn rén tián dào  
huā tǐng chū wàn jiāng   yǒu sōng yún nǎi néng shí  
qīng xiāng yuǎn dào wéi xīn   zhì chí  
chūn gōng zhuó pín zhòng huì   yòng jīng duō lǎo cāng shí  
mào hóng fēi jǐn fáng shēn   jiā chǔ àn wèi fēng chì  
shéi zhī zhú wài zhī hǎo   qiān zǎi chuí fāng zài shī