和趙靜樂梅韻

宋代 鄭清之
司寒駕天騁軌力,凍合冰蠶不成織。 皮膚皸瘃雪滿衣,真人恬漠與道息。 一花挺出萬木僵,其友松筠乃能識。 清香遠到惟德馨,素質自持無異色。 春工著意嬪眾卉,用物精多老蒼石。 耄紅飛盡蜜房深,佳處暗為蜂翅得。 誰知竹外一枝好,千載垂芳在詩墨。
hán jià tiān chěng guǐ   dòng bīng cán chéng zhī  
jūn zhú xuě mǎn 滿   zhēn rén tián dào  
huā tǐng chū wàn jiāng   yǒu sōng yún nǎi néng shí  
qīng xiāng yuǎn dào wéi xīn   zhì chí  
chūn gōng zhuó pín zhòng huì   yòng jīng duō lǎo cāng shí  
mào hóng fēi jǐn fáng shēn   jiā chǔ àn wèi fēng chì  
shéi zhī zhú wài zhī hǎo   qiān zǎi chuí fāng zài shī