和张石山古风约郊行

宋代 卫宗武
乾坤空阔几由旬,仁气{映日换土}圠熏为春。 郊原万象列绮绣,华哉规令方施行。 旧年与花尝有约,肯倦携筇并蹑屩。 近来时事与花违,一任自开还自落。 此时何地可维舟,难效山阴禊事修。 醉吟有样犹可法,随处可留无不留。 欲纵清游先蜡屐,剩拟一造芝兰室。 料应红紫尚余芳,但愧平章无健笔。 折简支郎盟在前,期吊野王今几年。 或行或止若有制,人不自由殊可怜。 转头点点飞戏雨,美景良辰那忍负。 大篇短牍重招邀,起往从之其敢后。 但嗟载笠与乘车,昔骑紫马今无驴。 荣华消歇与春尽,宠辱不动心如如。
qián kūn kōng kuò yóu xún   rén   { yìng huàn   } xūn wèi chūn  
jiāo yuán wàn xiàng liè xiù   huá zāi guī lìng fāng shī xíng  
jiù nián huā cháng yǒu yuē   kěn juàn xié qióng bìng niè juē  
jìn lái shí shì huā wéi   rèn kāi hái luò  
shí wéi zhōu   nán xiào shān yīn shì xiū  
zuì yín yǒu yàng yóu   suí chù liú liú  
zòng qīng yóu xiān   shèng zào zhī lán shì  
liào yìng hóng shàng fāng   dàn kuì píng zhāng jiàn  
zhé jiǎn zhī láng méng zài qián   diào wáng jīn nián  
huò xíng huò zhǐ ruò yǒu zhì   rén yóu shū lián  
zhuǎn tóu diǎn diǎn fēi   měi jǐng liáng chén rěn  
piān duǎn zhòng zhāo yāo   wǎng cóng zhī gǎn hòu  
dàn jiē zài chéng chē   jīn  
róng huá xiāo xiē chūn jìn   chǒng dòng xīn