和运使陈学士游灵隐寺寓怀

宋代 林逋
山壑气相合,旦暮生秋阴。 松门韵虚籁,铮若鸣瑶琴。 举目群状动,倾耳百虑沉。 按部既优游,时此振衣襟。 泓澄冷泉色,写我清旷心。 飘颻白猿声,答我雅正吟。 经台复丹井,扪萝常遍临。 鹤盖青霞映,玉趾苍苔侵。 温颜煦槁木,真性驯幽禽。 所以仁惠政,及物一一深。 洒翰嶙峋壁,返驾旃檀林。 回睨窣堵峰,天半千万寻。
shān xiāng   dàn shēng qiū yīn  
sōng mén yùn lài   zhēng ruò míng yáo qín  
qún zhuàng dòng   qīng ěr bǎi chén  
àn yōu yóu   shí zhèn jīn  
hóng chéng lěng quán   xiě qīng kuàng xīn  
piāo yáo bái yuán shēng   zhèng yín  
jīng tái dān jǐng   mén luó cháng biàn lín  
gài qīng xiá yìng   zhǐ cāng tái qīn  
wēn yán gǎo   zhēn xìng xùn yōu qín  
suǒ rén huì zhèng   shēn  
hàn lín xún   fǎn jià zhān tán lín  
huí fēng   tiān bàn qiān wàn xún