和于景瞻王瑞之岁暮述怀兼咏梅竹二作因以见彼此之情 其一

明代 张宁
天时人事渐阑残,蓬户萧疏海邑寒。世路亡羊先自息,清琴别鹤更谁弹。 青山有地堪投老,白发无人可遣安。岁晚西湖歌舞歇,暂应容把钓鱼竿。
tiān shí rén shì jiàn lán cán   péng xiāo shū hǎi hán shì wáng yáng xiān qīng   qín bié gèng shuí dàn    
qīng shān yǒu kān tóu lǎo   bái rén qiǎn ān suì wǎn 西 xiē zàn   yìng róng diào gān   竿