和余葭白题唐子畏画韩熙载夜宴图

清代 厉鹗
韩郎自是江北人,避地去作江南臣。更从江南到江北,便道江南有人忆。 归来笑拥名花丛,疏眉小面居当中。千枝银烛照舞影,满堂宾客看惊鸿。 门生解事执乐句,燕支拍碎声穿空。酣嬉跌宕君莫笑,一半桃李无春风。 宫中唱念家山破,烧槽哀怨传何穷。聊将群婢污名检,此意未必闻重瞳。 六如居士不并时,何由户外三更窥。笔底故有嫱与施,我不见画但见诗。 诗工直疑画逊之,眼饱铅黛嘲贫儿。从来裴休说法为人愿,不妨衲衣乞食随歌姬。
hán láng shì jiāng běi rén   zuò jiāng nán chén gèng cóng jiāng nán dào jiāng běi   biàn 便 dào jiāng nán yǒu rén
guī lái xiào yōng míng huā cóng   shū méi xiǎo miàn dāng zhōng qiān zhī yín zhú zhào yǐng   mǎn táng bīn kàn jīng hóng 鸿
mén shēng jiě shì zhí   yàn zhī pāi suì shēng chuān 穿 kōng hān diē dàng jūn xiào   bàn táo chūn fēng
gōng zhōng chàng niàn jiā shān   shāo cáo āi yuàn chuán qióng liáo jiāng qún míng jiǎn   wèi wén zhòng tóng
liù shì bìng shí   yóu wài sān gēng kuī yǒu qiáng shī   jiàn huà dàn jiàn shī
shī gōng zhí huà xùn zhī   yǎn bǎo qiān dài cháo pín ér cóng lái péi xiū shuō wéi rén yuàn   fáng shí suí