和虞沧江见寄宴坐闻秋香

宋代 吴泳
春芳如丽人,骄色不肯除。 秋芳如高士,一味甘恬虚。 我闼本洞然,香负来虚徐。 滋兰露承掌,延桂月满裾。 门巷柳濯濯,林塘竹疎疎。 真意俨分列,远心更庄舒。 庭前两好鹤,知几年岁余。 或睨立倚窗,或饮於清渠。 常恐缁尘染,回视根性初。 蹇余沧江人,人岂不鹤如。 起寻月中句,遥睇花外车。 八表方云昏,尚无返庄庐。
chūn fāng rén   jiāo kěn chú
qiū fāng gāo shì   wèi gān tián
běn dòng rán   xiāng lái
lán chéng zhǎng   yán guì yuè mǎn
mén xiàng liǔ zhuó zhuó   lín táng zhú shū shū
zhēn yǎn fēn liè   yuǎn xīn gèng zhuāng shū
tíng qián liǎng hǎo   zhī nián suì
huò chuāng   huò yǐn qīng
cháng kǒng chén rǎn   huí shì gēn xìng chū
jiǎn cāng jiāng rén   rén
xún yuè zhōng   yáo huā wài chē
biǎo fāng yún hūn   shàng fǎn zhuāng