和渊明杂诗二首 其一

金朝 刘从益
俗士苦纷竞,此心本无尘。功名乃外物,了不关吾身。 吾身复何有,形神假相亲。天地开一室,日月挟两邻。 有生即有化,如晏之必晨。但得酒中了,亦足称达人。 挥戈欲却日,小力自不量。何如任天运,闭门坐齐芳。 诗书列四隅,著我于中央。夏卧北窗风,隆冬曝朝阳。 但有藜藿羹,亦足充饥肠。
shì fēn jìng   xīn běn chén gōng míng nǎi wài liǎo   guān shēn    
shēn yǒu   xíng shén jiǎ xiāng qīn tiān kāi shì   yuè xié liǎng lín    
yǒu shēng yǒu huà   yàn zhī chén dàn jiǔ zhōng le   chēng rén    
huī què   xiǎo liàng rèn tiān yùn   mén zuò fāng    
shī shū liè   zhù zhōng yāng xià běi chuāng fēng lóng   dōng zhāo yáng    
dàn yǒu huò gēng   chōng cháng