和渊明拟古九首 其五

宋代 李纲
立国有常理,恩威抚要荒。胡为决藩篱,坐使寇及堂。 凭高寓远目,中原气苍茫。昔时冠盖地,今日争战场。 玉辇幸朔漠,金椀出北邙。腐儒献奇策,碧衣坐称昂。 傥无济时略,何以绥四方。苍生未苏息,慨叹情内伤。
guó yǒu cháng   ēn wēi yào huāng wéi jué fān zuò   shǐ kòu 使 táng    
píng gāo yuǎn   zhōng yuán cāng máng shí guān gài jīn   zhēng zhàn chǎng    
niǎn xìng shuò   jīn wǎn chū běi máng xiàn   zuò chēng áng    
tǎng shí lüè   suí fāng cāng shēng wèi kǎi   tàn qíng nèi shāng