和渊明拟古九首 其二
惊心如伤禽,衰质若凋柳。百年能几时,处世安得久。
寤寐若有失,哀我泉下友。平生不识面,况复衔杯酒。
知心乃如斯,此意岂可负。管鲍贫时交,于古亦云厚。
范张久已亡,今人那复有。
jīng
惊
xīn
心
rú
如
shāng
伤
qín
禽
,
shuāi
衰
zhì
质
ruò
若
diāo
凋
liǔ
柳
bǎi
。
nián
百
néng
年
jǐ
能
shí
几
chǔ
时
,
shì
处
ān
世
dé
安
jiǔ
得
久
。
wù
寤
mèi
寐
ruò
若
yǒu
有
shī
失
,
āi
哀
wǒ
我
quán
泉
xià
下
yǒu
友
píng
。
shēng
平
bù
生
shí
不
miàn
识
kuàng
面
,
fù
况
xián
复
bēi
衔
jiǔ
杯
酒
。
zhī
知
xīn
心
nǎi
乃
rú
如
sī
斯
,
cǐ
此
yì
意
qǐ
岂
kě
可
fù
负
guǎn
。
bào
管
pín
鲍
shí
贫
jiāo
时
yú
交
,
gǔ
于
yì
古
yún
亦
hòu
云
厚
。
fàn
范
zhāng
张
jiǔ
久
yǐ
已
wáng
亡
,
jīn
今
rén
人
nà
那
fù
复
yǒu
有
。