何元立示九日诗卧病累日乃能次韵

宋代 陆游
何郎戏写菊花秋,落笔纵横岂易酬。 豪士乃能为老伴,寓公那得称遨头。 早衰不耐危亭冷,独卧空惊画角愁。 病起尚思寻宿约,一樽从子醉东楼。
láng xiě huā qiū   luò zòng héng chóu
háo shì nǎi néng wéi lǎo bàn   gōng de chēng áo tóu
zǎo shuāi nài wēi tíng lěng   kōng jīng huà jiǎo chóu
bìng shàng xún 宿 yuē   zūn cóng zuì dōng lóu