和永叔桐花十四韵

宋代 梅尧臣
湛湛碧井水,其上有梧桐。 春随井气生,白花飞蒙蒙。 晓枝滴甘露,味落寒泉中。 结实待瑞羽,岁晚半枯空。 桐既无凤皇,井岂潜蛟龙。 乃知至神物,未易饮人逢。 当时集颍川,偶值黄次公。 次公入为相,此鸟曷不从。 遂使神鶡雀,竟用奇怪穷。 我言非毁古,欲遵平直踪。 我愿二千石,但使德化隆。 有桐凤不来,於桐无愧容。 有凤政不举,於凤何为崇。 答君桐花篇,聊以发我衷。
zhàn zhàn jǐng shuǐ   shàng yǒu tóng  
chūn suí jǐng shēng   bái huā fēi méng méng  
xiǎo zhī gān   wèi luò hán quán zhōng  
jiē shí dài ruì   suì wǎn bàn kōng  
tóng fèng huáng   jǐng qián jiāo lóng  
nǎi zhī zhì shén   wèi yǐn rén féng  
dāng shí yǐng chuān   ǒu zhí huáng gōng  
gōng wèi xiāng   niǎo cóng  
suì shǐ 使 shén què   jìng yòng guài qióng  
yán fēi huǐ   zūn píng zhí zōng  
yuàn èr qiān dàn   dàn shǐ 使 huà lóng  
yǒu tóng fèng lái   tóng kuì róng  
yǒu fèng zhèng   fèng wéi chóng  
jūn tóng huā piān   liáo zhōng