和永叔琅邪山庶子泉阳冰石篆诗

宋代 苏舜钦
一气破散万事起,独有篆籀含其真。周鼓秦山坏已久,下至唐室始有人。 宗臣转注得天法,质虽浑厚气乃振。人间所存十数处,丰疏异体世共珍。 其中琅邪石泉记,比之他法殊不伦。铁锁关连玉钩壮,曲处力可持万钧。 复疑蛟虬植爪角,隐入翠壁蟠未伸。近来欲眼苦不赏,惟有风月时相亲。 紫微仙人谪此守,此地胜绝旧喜闻。公馀往观领宾从,猎猎画隼摇青春。 远休车骑步泉侧,酌泉爱篆移朝昏。挥弄潺湲玩点画,情通恍惚疑前身。 作诗缄本远相寄,邀我共赋意甚勤。昨承见教久阁笔,压以大句尤难文。 高风胜事日倾倒,安得身寄西飞云。
sàn wàn shì   yǒu zhuàn zhòu hán zhēn zhōu qín shān huài jiǔ   xià zhì táng shì shǐ yǒu rén
zōng chén zhuǎn zhù tiān   zhì suī hún hòu nǎi zhèn rén jiān suǒ cún shí shù chù   fēng shū shì gòng zhēn
zhōng láng shí quán   zhī shū lún tiě suǒ guān lián gōu zhuàng   chù chí wàn jūn
jiāo qiú zhí zhǎo jiǎo   yǐn cuì pán wèi shēn jìn lái yǎn shǎng   wéi yǒu fēng yuè shí xiāng qīn
wēi xiān rén zhé shǒu   shèng jué jiù wén gōng wǎng guān lǐng bīn cóng   liè liè huà sǔn yáo qīng chūn
yuǎn xiū chē quán   zhuó quán ài zhuàn cháo hūn huī nòng chán yuán wán diǎn huà   qíng tōng huǎng qián shēn
zuò shī jiān běn yuǎn xiāng   yāo gòng shén qín zuó chéng jiàn jiào jiǔ   yóu nán wén
gāo fēng shèng shì qīng dǎo   ān shēn 西 fēi yún