和永叔琅邪山庶子泉陽冰石篆詩

宋代 蘇舜欽
一氣破散萬事起,獨有篆籀含其真。周鼓秦山壞已久,下至唐室始有人。 宗臣轉注得天法,質雖渾厚氣乃振。人間所存十數處,豐疏異體世共珍。 其中琅邪石泉記,比之他法殊不倫。鐵鎖關連玉鉤壯,曲處力可持萬鈞。 復疑蛟虬植爪角,隱入翠壁蟠未伸。近來欲眼苦不賞,惟有風月時相親。 紫微仙人謫此守,此地勝絕舊喜聞。公餘往觀領賓從,獵獵畫隼搖青春。 遠休車騎步泉側,酌泉愛篆移朝昏。揮弄潺湲玩點畫,情通恍惚疑前身。 作詩緘本遠相寄,邀我共賦意甚勤。昨承見教久閣筆,壓以大句尤難文。 高風勝事日傾倒,安得身寄西飛雲。
sàn wàn shì   yǒu zhuàn zhòu hán zhēn zhōu qín shān huài jiǔ   xià zhì táng shì shǐ yǒu rén
zōng chén zhuǎn zhù tiān   zhì suī hún hòu nǎi zhèn rén jiān suǒ cún shí shù chù   fēng shū shì gòng zhēn
zhōng láng shí quán   zhī shū lún tiě suǒ guān lián gōu zhuàng   chù chí wàn jūn
jiāo qiú zhí zhǎo jiǎo   yǐn cuì pán wèi shēn jìn lái yǎn shǎng   wéi yǒu fēng yuè shí xiāng qīn
wēi xiān rén zhé shǒu   shèng jué jiù wén gōng wǎng guān lǐng bīn cóng   liè liè huà sǔn yáo qīng chūn
yuǎn xiū chē quán   zhuó quán ài zhuàn cháo hūn huī nòng chán yuán wán diǎn huà   qíng tōng huǎng qián shēn
zuò shī jiān běn yuǎn xiāng   yāo gòng shén qín zuó chéng jiàn jiào jiǔ   yóu nán wén
gāo fēng shèng shì qīng dǎo   ān shēn 西 fēi yún