和永叔寒夜会饮寄江十

宋代 刘敞
昔与江翁别,酣歌国门道。黄花落酒樽,白发藉霜草。 本谓此行远,定知此乐难。岂意二三子,复为今夕欢。 主人文章伯,谈道辄忘倦。每至绝倒处,恨不使君见。 鸟迹上古书,龙头冢中器。其人骨已朽,感此相与醉。 呼问西飞云,游子何当返。寒风吟枯梧,岁月益已晚。 吾闻太华峰,乃有神仙居。莫逐秦时人,独结山中庐。
jiāng wēng bié   hān guó mén dào huáng huā luò jiǔ zūn   bái shuāng cǎo
běn wèi xíng yuǎn   dìng zhī nán èr sān   wèi jīn huān
zhǔ rén wén zhāng   tán dào zhé wàng juàn měi zhì jué dǎo chù   hèn shǐ 使 jūn jiàn
niǎo shàng shū   lóng tóu zhǒng zhōng rén xiǔ   gǎn xiāng zuì
wèn 西 fēi yún   yóu dāng fǎn hán fēng yín   suì yuè wǎn
wén tài huá fēng   nǎi yǒu shén xiān zhú qín shí rén   jié shān zhōng