和永叔春雪

宋代 刘攽
陬筒吹灰变冥朔,生气萌泉天不觉。凝阴忽升气横厉,重云大同势绵邈。 通衢漫漫走流沙,近甸稍稍堆乔岳。焚炉姹女姿飞扬,匝野神奸谁彫琢。 刀圭不惜透墙隙,捷业俄然垂屋角。户斜尺剑未及收,窗缺连环如可握。 鲜妆宫女喜深印,红手庠童斗坚搦。暝鸡误晓屡咿咿,饥雀冲人犹啄啄。 虽怜林篁有摧折,却喜陇苗就优渥。贫庐败褐憎破牖,富屋珍裘转深幄。 使君高义仍泛爱,颍士多文方力学。猎师得隽鲜弃薧,厨酿荐甘清间浊。 气随阳春破凝烈,巧夺钧工畏名貌。吾知郢人不复歌,古声比今为拙朴。
zōu tǒng chuī huī biàn míng shuò   shēng méng quán tiān jué níng yīn shēng héng zhòng   yún tóng shì mián miǎo    
tōng màn màn zǒu liú shā   jìn diàn shāo shāo duī qiáo yuè fén chà fēi 姿 yáng   shén jiān shuí diāo zhuó    
dāo guī tòu qiáng   jié é rán chuí jiǎo xié chǐ jiàn wèi shōu chuāng   quē lián huán    
xiān zhuāng gōng shēn yìn   hóng shǒu xiáng tóng dòu jiān nuò míng xiǎo   què chōng rén yóu zhuó zhuó    
suī lián lín huáng yǒu cuī shé   què lǒng miáo jiù yōu pín bài zēng yǒu   zhēn qiú zhuǎn shēn    
shǐ 使 jūn gāo réng fàn ài   yǐng shì duō wén fāng xué liè shī de juàn xiān hāo chú   niàng jiàn gān qīng jiān zhuó    
suí yáng chūn níng liè   qiǎo duó jūn gōng wèi míng mào zhī yǐng rén   shēng jīn wèi zhuō piáo