和永叔春雪

宋代 劉攽
陬筒吹灰變冥朔,生氣萌泉天不覺。凝陰忽升氣橫厲,重雲大同勢綿邈。 通衢漫漫走流沙,近甸稍稍堆喬嶽。焚爐奼女姿飛揚,匝野神奸誰彫琢。 刀圭不惜透牆隙,捷業俄然垂屋角。戶斜尺劍未及收,窗缺連環如可握。 鮮妝宮女喜深印,紅手庠童斗堅搦。暝雞誤曉屢咿咿,飢雀沖人猶啄啄。 雖憐林篁有摧折,卻喜隴苗就優渥。貧廬敗褐憎破牖,富屋珍裘轉深幄。 使君高義仍泛愛,潁士多文方力學。獵師得雋鮮棄薧,廚釀薦甘清間濁。 氣隨陽春破凝烈,巧奪鈞工畏名貌。吾知郢人不復歌,古聲比今為拙樸。
zōu tǒng chuī huī biàn míng shuò   shēng méng quán tiān jué níng yīn shēng héng zhòng   yún tóng shì mián miǎo 綿    
tōng màn màn zǒu liú shā   jìn diàn shāo shāo duī qiáo yuè fén chà fēi 姿 yáng   shén jiān shuí diāo zhuó    
dāo guī tòu qiáng   jié é rán chuí jiǎo xié chǐ jiàn wèi shōu chuāng   quē lián huán    
xiān zhuāng gōng shēn yìn   hóng shǒu xiáng tóng dòu jiān nuò míng xiǎo   què chōng rén yóu zhuó zhuó    
suī lián lín huáng yǒu cuī shé   què lǒng miáo jiù yōu pín bài zēng yǒu   zhēn qiú zhuǎn shēn    
shǐ 使 jūn gāo réng fàn ài   yǐng shì duō wén fāng xué liè shī de juàn xiān hāo chú   niàng jiàn gān qīng jiān zhuó    
suí yáng chūn níng liè   qiǎo duó jūn gōng wèi míng mào zhī yǐng rén   shēng jīn wèi zhuō piáo