和易岩木犀韵

宋代 王柏
秋光未为老,老桂开墙隈。 虽与春风背,依吐心未灰。 香浮玉宇远,体破金粟微。 诗翁被花恼,深夜灯重吹。 今朝恰重九,更泻茱萸卮。 霜螯未堪把,菊蕊青满畦。 景物自冉冉,气候犹迟迟。 对花莫冷淡,行药姑随时。 清欢既易遇,不饮复何为。 兄弟琴瑟合,子侄鸿雁随。 月明人影散,泚笔赓新诗。 诗力籋天马,不可衔勒羁。 诗坛峻极谢推毂,莫学檀公三十六。
qiū guāng wèi wèi lǎo   lǎo guì kāi qiáng wēi  
suī chūn fēng bèi   xīn wèi huī  
xiāng yuǎn   jīn wēi  
shī wēng bèi huā nǎo   shēn dēng zhòng chuī  
jīn zhāo qià chóng jiǔ   gèng xiè zhū zhī  
shuāng áo wèi kān   ruǐ qīng mǎn  
jǐng rǎn rǎn   hòu yóu chí chí  
duì huā lěng dàn   xíng yào suí shí  
qīng huān   yǐn wéi  
xiōng qín   zhí hóng 鸿 yàn suí  
yuè míng rén yǐng sàn   gēng xīn shī  
shī niè tiān   xián  
shī tán jùn xiè tuī   xué tán gōng sān shí liù