和移剌继先韵三首 其一

元代 耶律楚材
泽民我愧无术略,且着诗鸿慰离索。诗书满载升金山,弦歌不辍踰松漠。 世上元无真是非,安知今是而非昨。连城美玉涅不缁,百鍊真金光愈烁。 已悟真如匪去来,自然胸次绝忧乐。断梦还同世事空,浮云恰似人情薄。 尚记吾山旧隐居,松风萧瑟松花落。枕流漱石轻轩车,吟烟啸月甘藜藿。 春山寂寂春溪深,萧条庭户堪罗雀。而今不得安疏懒,自笑绦笼困雕鹗。 勉力龙庭上万言,男儿志不忘沟壑。
mín kuì shù lüè   qiě zhe shī hóng 鸿 wèi suǒ shī shū mǎn zài shēng jīn shān xián   chuò sōng    
shì shàng yuán zhēn shi fēi   ān zhī jīn shì ér fēi zuó lián chéng měi niè bǎi   liàn zhēn jīn guāng shuò    
zhēn fěi lái   rán xiōng jué yōu duàn mèng hái tóng shì shì kōng   yún qià rén qíng báo    
shàng shān jiù yǐn   sōng fēng xiāo sōng huā luò zhěn liú shù shí qīng xuān chē yín   yān xiào yuè gān huò    
chūn shān chūn shēn   xiāo tiáo tíng kān luó què ér jīn ān shū lǎn   xiào tāo lóng kùn diāo è    
miǎn lóng tíng shàng wàn yán   nán ér zhì wàng gōu