和叶性之喜十

宋代 吴芾
去岁饥荒特异常,那知今日便丰穰。 田畴雨足经时润,院宇风生着处凉。 老去我方辞五斗,秋来谁解积千仓。 从今闾里无艰食,会见家家酒熟香。
suì huāng cháng   zhī jīn biàn 便 fēng ráng
tián chóu jīng shí rùn   yuàn fēng shēng zhuó chù liáng
lǎo fāng dǒu   qiū lái shuí jiě qiān cāng
cóng jīn jiān shí   huì jiàn jiā jiā jiǔ shú xiāng