和叶碧峰韵

宋代 王镃
心视功名一羽轻,能吟好句出天生。 要磨自己功夫到,肯学前人步武行。 纸上烟云才欲扫,毫端风雨已先惊。 学诗恰似求仙术,待得成时彻骨清。
xīn shì gōng míng qīng   néng yín hǎo chū tiān shēng  
yào gōng dào   kěn xué qián rén xíng  
zhǐ shàng yān yún cái sǎo   háo duān fēng xiān jīng  
xué shī qià qiú xiān shù   dài de chéng shí chè qīng