和姚令公哭李尚书乂

唐代 张九龄
贵贱虽殊等,平生窃下风。云泥势已绝,山海纳还通。 忽叹登龙者,翻将吊鹤同。琴诗犹可托,剑履独成空。 畴昔尝论礼,兴言每匪躬。人思崔琰议,朝掩祭遵公。 作善神何酷,依仁命不融。天文虚北斗,人事罢南宫。 上宰既伤旧,下流弥感衷。无恩报国士,徒欲问玄穹。
guì jiàn suī shū děng   píng shēng qiè xià fēng yún shì jué   shān hǎi hái tōng
tàn dēng lóng zhě   fān jiāng diào tóng qín shī yóu tuō   jiàn chéng kōng
chóu cháng lùn   xīng yán měi fěi gōng rén cuī yǎn   cháo yǎn zūn gōng
zuò shàn shén   rén mìng róng tiān wén běi dǒu   rén shì nán gōng
shàng zǎi shāng jiù   xià liú gǎn zhōng ēn bào guó shì   wèn xuán qióng