和姚令公哭李尚書乂

唐代 張九齡
貴賤雖殊等,平生竊下風。雲泥勢已絕,山海納還通。 忽嘆登龍者,翻將弔鶴同。琴詩猶可托,劍履獨成空。 疇昔嘗論禮,興言每匪躬。人思崔琰議,朝掩祭遵公。 作善神何酷,依仁命不融。天文虛北斗,人事罷南宮。 上宰既傷舊,下流彌感衷。無恩報國士,徒欲問玄穹。
guì jiàn suī shū děng   píng shēng qiè xià fēng yún shì jué   shān hǎi hái tōng
tàn dēng lóng zhě   fān jiāng diào tóng qín shī yóu tuō   jiàn chéng kōng
chóu cháng lùn   xīng yán měi fěi gōng rén cuī yǎn   cháo yǎn zūn gōng
zuò shàn shén   rén mìng róng tiān wén běi dǒu   rén shì nán gōng
shàng zǎi shāng jiù   xià liú gǎn zhōng ēn bào guó shì   wèn xuán qióng